Tuesday, 18/12/2018 - 18:17|
WEBSITE ĐANG CHẠY THỬ NGHIỆM
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

       Trong không khí vui tươi phấn khởi của những ngày tháng năm lịch sử , khi toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ta, đang ra sức thi đua chào mừng 128 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, đặc biệt kỷ niệm 60 năm ngày Bác Hồ lên thăm Lào Cai (23/9/1958 – 23/9/2018). Hơn lúc nào hết chúng ta lại càng thêm nhớ Bác, thêm tự hào về dân tộc Việt Nam, đã sinh ra một người con ưu tú, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới, người chiến sỹ chiến sĩ lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế. Một người suốt đời chỉ biết phấn đấu, hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc của muôn dân. Trong không khí thiêng liêng này, em xin ôn lại những giây phút cuối cùng của Bác, qua câu truyện “Lời Bác dặn trước lúc đi xa” được ghi trong cuốn Hồi ký của đồng chí Vũ Kỳ thư ký riêng của Bác, sách do Nhà xuất bản Chính trị quốc gia ấn hành năm 1989, để càng thấy rõ hơn tấm gương vĩ đại của Người.

      Chuyện kể rằng:

       Vào một ngày đầu tháng 9 năm 1969, Bác đang ốm rất nặng. Đông đủ các đồng chí lãnh đạo cao cấp của §ảng, Nhà nước và các y, bác sĩ đứng quanh Người. Khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng, lo lắng. Căn phòng im phăng phắc.

      Tiếng đồng hồ vẫn tý tách nặng nề gõ từng nhịp vµo thời gian u buồn. Mọi người như nín thở, đột nhiên, Bác khẽ mở mắt, Người nói rất nhỏ nhưng rõ ràng: Bác, rất muốn nghe một câu hò Huế...Quá bất ngờ, mọi người đứng lặng nhìn nhau. Thời gian như ngưng lại. Bác lại thiêm thiếp trong giấc ngủ. Nhưng dường như trên vầng trán rộng mênh mông của Người vÉn thoáng nét trăn trở...Một lát sau, Bác khẽ cựa mình. Dù rất yếu nhưng giọng cña Người vẫn vô cùng ấm áp: Có, cã ai hát được câu Ví quê Bác? Mọi người bối rối nhìn nhau, ánh mắt như có lỗi.

      Người thiếp đi, hơi thở nhè nhẹ nhưng trên gương mặt như vẫn đang chờ đợi...5 phút...10 phút... rồi 20 phút trôi qua. Bác tỉnh lại Người khoát nhÑ tay. Mọi người cúi xuống quanh Bác, hồi hộp lắng nghe. Giọng Bác đã yếu đi rất nhiều: Cho, Bác nghe một làn Quan họ...

      Ôi! Vẫn chỉ là một ước muốn nho nhỏ. Lần này Bác cố gắng gượng để khỏi chìm vào cơn mê. Người đợi! Chỉ một khúc dân ca. Chao ôi! Thương Bác đến cháy lòng.

      Bỗng, cánh cửa khẽ mở, một cô gái nhỏ nhắn xuất hiện. Cô sững lại giây lát rồi ào đến quỳ xuống bên Người. Gương mặt tái đi vì xúc động, cô run run nắm đôi bàn tay gày héo của Người rồi òa khóc. Bác mỉm cười, rồi ra hiệu đừng khóc nữa. Kìm lại cơn nức nở đang dâng trào. Cô hát, tiếng hát khi vút lên, lúc tắc nghẹn trong nước mắt: “Người ơi, Người ở đừng về...”, cả căn phòng lặng đi trong xót xa, đau đớn.

      Cô gái hát bằng cả trái tim mình, hát thay cho ước mong cháy bỏng của hơn 30 triệu con tim Việt Nam đang từng giây, từng phút hướng về Bác. Bác ơi! Cả dân tộc Việt Nam đang rất cần Bác, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước rất cần có Bác, đồng bào miền Nam đang từng ngày, từng giờ mong được đón Bác vµo thăm...Vậy mà...Bác ơi! Bác nắm tay cô gái lắc nhẹ như nói lời cảm ơn. Và tự khi nào, hai dòng lệ đã trào ra trên khóe mắt của Người.

       Lời dân ca ngọt ngào, đã đưa Bác vào giấc ngủ bình yên. Người đã ra đi, và mang theo vào cõi vĩnh hằng những khúc hát dân ca. Thoảng trên đôi môi nụ cười thanh thản, gương mặt Người bỗng hồng lên, bừng sáng, đẹp như một ông tiên trong chuyện cổ tích - Ông tiên Hồ Chí Minh.

       Cả một đời cống hiến, hy sinh cho nền độc lập tự do của Tổ quốc vµ hạnh phúc của muôn dân. Vậy mà đến khi về với thế giới vĩnh hằng Người cũng chỉ có một ước nguyện mang theo một khúc dân ca...Bình dị quá, vĩ đại quá phải không các bạn.

     Câu truyện giản dị mà sâu sắc biết bao, bởi các bạn biết không khúc dân ca cũng chính là linh hồn, sù cô đọng, kết tinh của bản sắc văn hoá dân tộc. Nó, là nguồn sữa tinh thần bồi đắp và nuôi dưỡng tâm hồn con người Việt Nam. Và đó có lẽ cũng chính là tâm nguyện của Người gửi gắm lại các thế hệ mai sau là: Hãy trân trọng giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc mình, hãy tránh xa những thói hư tật xấu, lối sống thực dụng, vị kỷ, lai căng, hãy là những con người Việt Nam thực thụ, chứ đừng khoác lên mình dáng vẻ của bất cứ quốc gia dân tộc nào khác, hãy khẳng định với thế giới rằng chúng ta chÝnh là dòng giống Lạc Hồng.



Góc trưng bày văn hóa các dân tộc của trường PTDTBT THCS Kim SơnNhãn
 

      Chúng em là học sinh trường PTDTBT THCS Kim Sơn nơi có 7 dân tộc anh em đang sinh sống, dù chủ yếu là đồng bào dân tộc ít người, điều kiện kinh tế còn khó khăn nhưng với mỗi học sinh chúng em luôn tự hào về những nét đẹp truyền thống của dân tộc mình. Đặc biệt với việc nhà trường xây dựng mô hình trường học đa văn hóa gắn với cộng đồng, dưới sự hướng dẫn của các thầy cô giáo, chúng em đã tự làm, sưu tầm, trưng bày, giới thiệu các sản phẩm văn hóa của dân tộc mình như trang phục, dụng cụ âm nhạc, vật dụng trong đời sống sinh hoạt… Chúng em còn được tham gia rất nhiều các hoạt động thú vị và hấp dẫn khác như: Tham gia câu lạc bộ múa gậy sinh tiền, câu lạc bộ hát then, câu lạc bộ tìm hiểu văn hóa người Dao....Việc thành lập các câu lạc bộ không chỉ đơn thuần là việc giải trí sau mỗi giờ học căng thẳng, mà thông qua việc tìm hiểu những nét văn hóa đặc trưng của từng dân tộc, chúng em có cơ hội giới thiệu, giao lưu với bạn bè những nét đẹp truyền thống của dân tộc mình với niềm tự hào, kiêu hãnh. Từ đó góp phần bảo tồn, phát huy bản sắc văn hóa truyền thống của các dân tộc anh em trên địa bàn xã Kim Sơn, tăng thêm sự gắn kết giữa học sinh các dân tộc với nhau, để chúng em cùng nhau đoàn kết, gắn bó xây dựng mái trường PTDTBT Kim Sơn ngày càng phát triển.

Học sinh tham gia câu lạc bộ múa gậy sênh tiền

 

     

       Nghĩ về Bác lòng ta trong sáng hơn, từ sâu thẳm trái tim dòng giống Lạc Hồng, chúng ta càng thấy rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát triển những tinh hoa của bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam.

       Trong không khí thiêng liêng của những ngày tháng lịch sử này, với lòng thành kính và biết ơn vô hạn. Chúng em xin hứa với Người và anh linh các anh hùng liệt sỹ, sẽ ra sức phấn đấu trở thành những con ngoan, trò giỏi, tích cực rèn đức luyện tài, xứng đáng là những chủ nhân tương lai của đất nước, cùng toàn Đảng, toàn dân và toàn quân, quyết tâm xây dựng non sông ta, đất nước ta ngày một to đẹp hơn, đàng hoàng hơn, sánh vai với các cường quốc năm châu, như mong ước cháy bỏng của Bác lúc sinh thời.

                                                   Nguyễn Linh Chi - Học sinh, trường PTDTBT THCS Kim Sơn


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết