Tuesday, 18/12/2018 - 18:14|
WEBSITE ĐANG CHẠY THỬ NGHIỆM
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

NGHĨA ĐÔ - ĐIỂM ĐẾN TRONG TÔI

       Vậy là tôi đã công tác được 3 năm dưới ngôi trường Tiểu học Nghĩa Đô thân yêu. Với 3 năm, khoảng thời gian ấy tuy chưa dài, nhưng cũng đủ để in dấu trong tôi những bài học của cuộc sống, với những kỉ niệm, và những cảm xúc ấm áp của những ngày được làm việc và cống hiến ở nơi đây.

       Ngay từ khi còn là một học sinh Tiểu học, nhìn những cử chỉ, dáng điệu, lời nói của cô giáo chủ nhiệm, đã hình thành trong tâm trí tôi một ước mơ: Sau này lớn lên sẽ trở thành cô giáo viên giống như cô giáo của mình - ân cần, dịu dàng và đầy lòng nhiệt huyết.  Nghề mà cả xã hội tôn vinh là “ Nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Để thực hiện được mơ ước ấy, tôi đã nỗ lực thi vào khoa Giáo dục Tiểu học của trường Sư Phạm. Sau 4 năm miệt mài, tôi đã cầm trên tay tấm bằng cử nhân sư phạm với niềm hạnh phúc vô bờ rằng ước mơ của mình sắp trở thành hiện thực. Và cũng thật may mắn cho tôi, khi tôi trúng tuyển trong kì thi tuyển viên chức do tỉnh Lào Cai tổ chức. Được đứng trong hàng ngũ viên chức của huyện Bảo Yên là niềm vinh dự lớn trong tôi - một người con đến từ quê hương Phú Thọ.

       Giờ đây, trong tôi vẫn còn nguyên những cảm giác, những ấn tượng ban đầu khi đặt chân đến vùng đất Nghĩa Đô. Một chút giật mình, e ngại khi nhìn những quả đồi, những vách núi sừng sững uy nghi nối tiếp nhau, người dân hoàn toàn xa lạ, họ nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ mà tôi chưa một lần được nghe, được biết.

      Bắt đầu nhận nhiệm vụ giảng dạy tại trường Tiểu học Nghĩa Đô chính là một cuộc hành trình đến với một vùng đất mới, những con người mới, một môi trường làm việc mới. Kinh nghiệm còn hạn chế, chưa hiểu biết về phong tục tập quán tôi lo âu, suy nghĩ, trăn trở: “Liệu mình sẽ bắt đầu như thế nào đây? Một cô giáo trẻ sẽ sống và làm việc ra sao trên mảnh đất xa lạ này!”.

      Nhưng rồi, tất cả cảm xúc đó cũng trôi qua khi mà tôi được trực tiếp lắng nghe những lời chỉ bảo thật ân cần của lãnh đạo nhà trường, của những thầy cô đi trước đã giúp tôi có được những hành trang đầu tiên trong sự nghiệp trồng người của mình.

Đổi mới giờ chào cờ của nhà trường

     

     Trước mắt tôi là một ngôi trường rộng lớn, khang trang với nhiều bồn hoa, cây cảnh đang đua nhau khoe sắc. Ngôi trường uy nghiêm nhưng nhắm mắt và cảm nhận thì nó lại gần gũi và thân thiện biết bao.

      Thời gian trôi qua thật nhanh! 3 năm, khoảng thời gian chưa dài để một cô giáo trẻ như tôi, nhưng những khoảnh khắc vui buồn với học sinh, bạn bè đồng nghiệp cũng đủ để tôi nhận ra “để có thể dạy học ở môi trường sư phạm trước hết mình phải thật sự yêu nghề và nhiệt huyết, yêu thương tận tụy vời học sinh". Các em với những đặc điểm tâm, sinh lý vô cùng phức tạp, đòi hỏi người thầy cần phải có những cách thức phù hợp đối với từng đối tượng học sinh để có thể hiểu và giáo dục các em một cách đúng đắn mà không một sách vở nào có thể dạy được.

 

Một góc sân trường giờ ra chơi

   

       Khi đến với Bảo Yên, với Nghĩa Đô, đã làm thay đổi suy nghĩ trong tôi về quan niệm “Cô giáo miền xuôi lên với bản làng”. Trước mắt tôi không phải là những con đường gập ghềnh, khúc khủy mà những con đường bê tông rộng rãi, sạch sẽ, là xã Nghĩa Đô với con người hiền hòa, thiên nhiên trong lành với nhiều cảnh đẹp và những nét đẹp văn hóa bản địa nơi đây đã níu chân bao người, là ngôi trường Tiểu học Nghĩa Đô uy nghi nhưng cũng thật thân thiện với mỗi giáo viên và học sinh.

       Đến với Nghĩa Đô, được tham gia vào các hoạt động văn hóa địa phương, được đi chợ phiên vào cuối mỗi tuần, ăn đặc sản cá suối, măng rừng, nghe hát then của các nghệ nhân Tày, xem dệt trang phục dân tộc Dao, Mông...là những trải nghiệm rất thú vị trên mảnh đất này. Tất cả, khiến tôi thêm yêu quý, gắn bó hơn với mảnh đất này.

 

Câu lạc bộ hát then của đồng bào dân tộc Tày, Nghĩa Đô

   

      Giờ đây, khi nhìn lại những ngày qua tôi thấy mình như đã trở thành một con người khác. Sự trưởng thành, chín chắn trong công việc, cẩn thận, trau chuốt trong lời ăn, tiếng nói, trưởng thành hơn trong các kỹ năng xử lý tình huống sư phạm. Tất cả những gì mà bản thân tôi trải nghiệm trong thực tế công việc chính là những giá trị lớn lao tôi đã học hỏi được từ ban giám hiệu nhà trường, đồng nghiệp. Đó thực sự là những kiến thức, những bài học quý báu mà tôi sẽ mang theo trong suốt cuộc hành trình cuộc đời.

     

                                                                                                                                      Nguyễn Chiên - giáo viên, trường TH Nghĩa Đô


Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết